Siêu mớiChơi Game online ( không cần cài đặt )

Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện sex hay

Cô giáo Thy

Đăng ngày 24/7/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cô giáo thân yêu , người lái đò đã đưa biết bao thế hệ vượt qua con sông tri thức dẫn tới thành công sau này . Không mấy ai là không nhớ tới công ơn của các thầy cô đã dạy dỗ chúng em

Thấm thoát là chỉ còn một năm nửa tôi sẽ phải rời khỏi ghế nhà trường mến yêu, rời xa các bạn hiền của lớp 12A1 của tôi. Trường tôi tên gọi Trưng Vương đã từng vang danh là nơi có nhiều con gái đẹp hết sẩy của cả cái thành phố này. Tôi nói đâu có ngoa, Trưng Vương đã được đi vào bài hát ” Trưng Vương Khung Cửa Của Mùa Thu!” ấy mà!
Năm ấy, không hiểu sao đã là năm cuối cùng của chúng tôi rồi màlớp lại có chuyện thay đổi giáo sư. Thầy Cường, chủ nhiệm chúng tôi từ lớp 1Ạ cho đến 11 nay đã được đổi đi dạy trường khác, không biết vì lý do gì?, nhưng sự ra đi cửa thầy cũng chã làm cho chúng tôi quan tâm mấy, vì thầy càng ra đi càng sớm thì càng…tốt và chúng tôi càng khoái.
Tôi chán nhất là cái ngày thứ hai, thứ hai nào cũng như thứ hai nào, nó dài ơi là dài. Thế mà cây kim đồng hồ lại càng đáng ghét hơn, trong lớp tôi trông cho nó chạy lẹ bao nhiêu thì nó lại càng chạy chậm bấy nhiêu. Có lần bực mình cởi ra định lấy chân dậm cho nó một phát….đứt bóng. Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại tiếc, đập rồi lấy quái gì xem giờ? Rồi lại nếu Ba tôi hỏi thì biết nói làm sao đây?.

( Bạn đang đọc truyện tại truyendam.biz )
Ngồi tít ở bàn dưới cuối dãy 1 và lại gần cửa sau là một vị trí rất đắc ý của tôi. Năm nào cũng như năm nào ( Có lẽ chỉ vừa hai năm trong Trung Học thôi), thầy Cường luôn cho ngồi mút chỉ phía dưới để có thể quan sát được tình hình của lớp. Ấy thế mà tôi cũng ghiền và chả có đứa nào giành với tôi.
Chẳng biết tôi ăn cái khỉ khô gì mà mới 17 tuổi đã cao 1m72 bằng Ba tôi. Bự con, to tướng, tuy không tập tạ nhưng tôi chơi thể thao rất nhiều nên rất lực lưông, cũng ngực nở bụng thon như ai,chấp hết tụi bạn cũng chẳng dám đụng tới tôi. Hơn nửa lại là lớp trưởng của lớp 12A1 ….trùm xóm quậy, có đứa nào nghe danh “Hắc Hải” mà không ớn?.
Không biết từ lúc nào tụi bạn ở cái xóm nhà lá trong lớp đã gán cho tôi hai chữ “Hắc Hải” này nửa, mà cũng ngộ, tôi lại khoái cái tên này, vì nghe nó oai oai sao ấy. Tôi tên Hải, nhưng có lẽ tại tôi có làn da đen tự nhiên cho nên chúng gọi tôi là “Hắc Hải” thôi. Thây kệ, gọi “Hắc Hải” cũng còn đỡ, những khi không có mặt tôi tụi nó gọi là “Hải Dưới” mới tức chớ!! Tuy nhiên nếu tụi nó thấy được phần hạ bộ của tôi thì chắc chắn là tên “Hắc Hải” hay “Hải Dưới” cũng không còn mà thay vào đó có thể là “Hải Cột Buồm” hay “Hải Ngựa” cũng nên, vì thú thật tôi có một bộ đồ nghề tuyệt hảo, vừa to vừa dài mà lại đen đúa như của ngựa vậy!^Ấy vậy mà tôi còn …..Trinh!
Tiếng trống thùng!…thùng!…đã qua hơn 5 phút mà vẩn chưa thấy bóng dáng người chủ nhiệm mới của lớp tôi. Ðang ngồi ngáp gió và định đứng dậy để lên văn phòng hỏi thì….chợt thấy một bóng hồng đang đi đến bên ngoài cửa sổ. Một cô con gái trạc 23, 24 tuổi rất xinh xắn và tươi mát trong chiếc áo dài trắng trinh nguyên đang bước vào lớp tôi. Trực giác cho biết đây chính là cô giáo chủ nhiệm mới của chúng tôi ( Có lẽ cũng mới ra trường Sư Phạm luôn ) . Tôi hân hoan la lên:
-” Tiên nữ giáng trần tụi bây oii!!!!!!!. Cả lớp đứng dậy!!”.
Cả lớp chưa hiểu gì và ngơ ngác nhìn về phía cửa trước lớp. Cô chủ nhiệm bước vào thật ung dung. Ngay từ đầu tôi đã bắt đầu chú ý tới cô. Tôi sửng sờ “địa” riết, như soi mói, muốn nhìn xuyên qua người hay sao ấy. Cô bước vào lớp và đứng ra chính giửa bục giảng nhoẻn một nụ cười thật xinh chào tất cả chúng tôi. Cô đẹp như một nàng tiên, cặp mắt nai tơ đen láy với hàng mi cong vút, cái mủi cao thon với cặp môi tươi mát thoa son hồng cam, khuôn mằt trái soan với chiếc càm hơi chẻ duyên dáng vô cùng, tóc cô vén lên cao để lộ cái gáy trắng ngần trông muốn cắn. Cô cũng tự giới thiệu là cô tên Huỳnh Ngọc Thy, giáo sư dạy toán. Tôi tự hỏi : “Cô có phải là tiên nữ giáng trần thật không sao mà lại đẹp đến thế?”. Tôi để ý thấy cô thật xinh đẹp mà lại biết cách ăn mặc, trên mình cô là một chiếc áo dài trắng may rất khéo, bao nhiêu đường cong chết người đèu được phơi bày trông càng đẹp làm sao. Nhưng tôi đặc biệt chú ý nhất là bộ ngực của cô, đôi gò bồng đảo tuyệt vời ẩn ẩn hiện hiện sau làn vải trắng và bóng dáng mờ ảo của chiếc xú-chiêng màu hồng nhạt. Hai cái núi lửa căng cứng như muốn xé vải chui ra làm tôi thẩn thờ. Tôi đang ước ao rồi sẽ có một ngày tấm thân ngà ngọc này sẽ thuộc về tôi, thì cô đã vẩy tay cho phép tất cả chúng tôi ngồi xuống và cả lớp đã vâng lời ngồi xuống hết chỉ còn riêng tôi đứng và chăm chăm dán đôi mắt vào hai trái tuyết lê xinh xinh ấy.
Cô nhoẻn miệng cười thật xinh khoe đôi hàm răng trắng như ngọc và hỏi:
-” Em gì…..cuối lớp sao không ngồi xuống?”
Giọng cô êm ái lôi tôi trở về thực tại. Tôi bàng hoàng như người vừa tỉnh cơn mơ, tôi mặt đỏ bừng sợ cô phát giác ra hành vi khả ố đó ấp úng trả lời lí nhí:
-” Dạ…dạ….thưa cô….!!”.
Từ lúc đó trở đi tôi bổng chú ý tới cô Thy. Trong giờ cô, tôi chỉ biết ngắm nhìn cái dáng bốc lửa của cô chứ chẵng được chử hay số nào vào đầu. Ngày nào cô cũng mặc chiếc áo dài trắng với chiếc nịt vú size Minium khi hồng nhạt lúc đen tuyền là tôi thèm rõ giải nhất là những khi cô mặc những loại vải mỏng và mềm thì …Ối chu cha ơi! Hai đầu núm vú cồm cộm nổi lên làm tôi thiếu điều muốn đứt mạch máu.
( Bạn đang đọc truyện tại truyendam.biz )
Ðã bao nhiêu lần ngồi trong lớp học nhìn thân hình tuyệt mỹ của cô giáo dạy toán Huỳnh Ngọc Thy bước bên cạnh nơi tôi ngồi với mùi nước hoa và da thịt đàn bà thoang thoảng làm tôi ngây ngất trố mắt nhìn chòng chọc vào cái dáng yêu kiều và cái eo thon nhỏ kia, nơi có vùng cấm địa mà tôi đã đặt cho cái tên là ” Vùng tam giác giết người ” mổi khi ngồi trong lớp học mà được cô bước ngang bên cạnh là không thể nào tôi bỏ qua được cái khoảng da thịt trắng ngần nằm e ấp giửa khe hở cuả 2 vạt áo dài và lưng quần, mổi lần nhìn thấy vùng này là dương vật tôi như dài thêm lên. tôi chỉ biết thừ người ra ngồi “hiếp dâm hàm thụ thôi!”. Chỉ cần nhìn thấy những đường gân của áo quần lót nổi lên bên dưới làn vải y phục của cô Thy là trí tưởng tượng đưa tôi lạc vào khung trời mộng tưởng ngay, một khung trời đầy mùi da thịt đàn bà, nước hoa, son phấn với những vạt áo bung nút, những áo quần lót bay phất phới và tiếng rên ư ử………
Rồi một hôm trong lúc tôi đang thơ thẩn đứng ngoài hành lang đễ nghĩ về cái dáng thướt tha của cô Thy cho hết giờ giãi lao thì tình cờ tôi nom thấy cô bước vào nhà vệ sinh. Tự nhiên lúc đó trong đầu tôi nghĩ tới chuyện đi rình xem cô thoát y. Thế là tôi bí mật theo cô vào nhà vệ sinh nữ. May cho tôi hôm đó không có nàng nào trong nhà vệ sinh. Và tôi đã rón rén chọn một phòng bên cạnh phòng cô mà chui vào. Tôi nhẹ nhàng rướn người lên trên đầu vách nhìn trộm cô. Cô đang ngồi “tưới cây” một cách thong thã. Ôi! Tôi nhìn cửa mình xin xắn của cô mà chảy nước giải. Âm hộ của cô rất ít lông, chĩ vài sợi lún phún, chắc cô chơi điệu cạo quá, ở giửa cái khe đỏ hồng của cô từng tia nước…..tiên bắn ra. Lúc đó dương vật tôi bắt đầu rụt rịt, vì Hắc Hải tôi tuy mang tiếng quậy phá vang lừng nhưng đây là lần đầu tiên trong đời được tận mắt nhìn thấy cái cửa mình đàn bà. Giải quyết xong bầu tâm sự, cô còn chưa chịu đứng dậy ngay mà còn đưa tay lên bầu vú no tròn nâng lên sửa chiếc xú-chiêng cho ngay ngắn, sửa xong hình như cô cũng mãn nguyện với tấm thân vệ nữ của mình nên thấy cô bụm hai bàn tay lên hai trái tuyết lê dùng ngón trỏ và ngón cái se se hai đầu vú, cặp mắt lim dim, miệng mỉm cười và từ từ bước ra khỏi phòng. Thật là một cảnh tượng nhớ đời, phê quá là phê….
Cô giáo đã rời khỏi nhà vệ sinh từ lâu mà tôi còn thừ người ngồi đó chờ cho ngọn lửa dục và dương vật tôi hạ xuống mới rình rình lom khom bước ra. Từ lúc được chiêm ngưởng vùng cấm địa của cô, tôi đã quyết định là cô giáo Huỳnh Ngọc Thy kiều diễm này phải có ngày sa vào tay tôi mới được.

Hình ảnh cô giáo Huỳnh Ngọc Thy cứ ám ảnh trong đầu óc tôi, ngay trong giấc mơ tôi cũng thấy cô, giật mình ngồi dậy thì thấy quần mình nhớt rợt. Ối chu cha ơi! Tôi đã bị mộng tinh vì tấm thân quá khêu gợi của cô giáo tôi rồi. Nếu để lâu cái vụ này chắc tôi chết gấp mất, nhưng biết làm sao bây giờ, tìm đâu ra cơ hội hả trời?!
Tự nhiên mấy bữa hôm nay cô Thy có vẻ bồn chồn lo lắng, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với cô giáo của tôi nữa. Tôi đã điều tra được cô giáo Thy đang sống với chị Hai mình, chồng chị Hai nghe đâu đi làm tuốt ở bên Trung Ðông lận. A, đúng rồi! Mấy bữa nay báo chí đăng um sùm cái vụ Mỹ đánh Iraq, chắc cô Thy đang lo lắng cho anh rể mình đây.
Cơ hội không phải món quà của ông già Noel, tự nhiên ở trên trời rơi xuống mà mình phải biết tìm kiếm và tạo ra nó – tôi vẫn nhớ thầy Cường vẫn nói như vậy trong giờ chủ nhiệm sinh hoạt lớp. Với tư cách Trưởng lớp, tôi quyết định đánh bạo đến thăm cô giáo chủ nhiệm mình.

Vừa ra mở cửa là Thy đã tóm được ánh mắt sững sờ của cậu học trò có biệt danh Hắc Hải đang lướt qua góc tam giác giữa đùi cô, sau chiếc quần nhung tuyết màu nếp than rồi dời nhanh lên bộ ngực ngạo nghễ không còn bị buộc chặt bởi cái nịt vú size minium đáng ghét, sau lần soie suisse cũng tím rịm. Thy phát hiện ra, dù là dân thường hay chính khách, con nít mới lớn hay ông già 70, trước một vẻ đẹp khêu gợi, tên đàn ông nào cũng có ánh mắt từ dưới lên trên như vậy. Hình như đó là một bản năng di truyền để lại từ thời Adam – gã đàn ông đầu tiên của loài người thì phải.

Cô Thy vào đề câu chuyện ngay bằng những câu hỏi tới tấp về tình hình chiến sự Iraq, thì đúng như kết quả điều tra của tôi: anh rể cô Thy đang làm cho Công ty liên doanh Nga Việt, trụ sở đóng ở Baghdad. Câu chuyện chạy vòng vo thì cũng tới cái mục đích tôi cần nói:
- Nhà cô sao mà vắng quá, sống như vậy cũng buồn phải không cô?
- Ừm, biết làm sao được hả Hải? Lúc trước có anh Tuấn ở nhà cũng vui vui, kể từ ngày ảnh được cơ quan điều động sang làm việc tuốt bên Iraq, nhà cô đơn chiếc quá. Mấy bữa rày, nghe tivi đăng tin chiến sự Iraq diễn ra ác liệt lắm, chị Hai của cô quá sốt ruột nên đã về bên nhà chồng để ngóng tin anh Tuấn.
Tôi thở dài tỏ ra vô cùng thông cảm, rồi chắc lưỡi: – Lúc trước em không biết, em cứ tưởng nhà cô cũng đông người. Ai dè như vầy, thôi thì rảnh rảnh vài bữa em sẽ ghé thăm cô một lần.
Miệng thì cứ nói gọn hơ, còn con mắt tôi lại dán cứng vào hai quả diệm sơn đang nảy tưng tưng mỗi khi cô giáo khẽ lắc vai. Chắc tụi bạn ở cái xóm nhà lá trong lớp mà thấy được bộ mặt tôi lúc đó thì tụi nó cũng rớt nước mắt! Bởi có ai tỏ ra thông cảm và chia xẻ với hoàn cảnh neo đơn của cô Thy hơn tôi đâu?! Cô Thy thở mạnh hơn, hai trái bưởi Biên Hòa của cô phập phồng hơn, có vẻ như cô đang xúc động lắm thì phải:
- Ừ thôi vậy cũng được đi, nhưng mà em phải chăm chỉ học tập nữa đó. Chớ đừng vì cái tánh hay lo bao đồng mà để ảnh hưởng đến thi cử đó.
- Cám ơn cô nhiều, em biết năm nay là năm thi tốt nghiệp mà. Em sẽ luôn cố gắng để không phụ lòng cô nghen.
Hải nhoẻn miệng cười, cô Thy cảm thấy có cảm tình với cậu học trò này: hàm răng trắng bóc như tương phản với làn da đen rắn chắc rất đàn ông, tự nhiên làm khuôn mặt Hải có duyên lạ. Thôi thì đủ thứ chuyện trên đời được tuôn ra, cốt để Thy có một kết luận nho nhỏ về cậu học trò có biệt danh Hắc Hải duyên ngầm này. Sau khi đứng lên tiễn khách, cô giáo Thy chắc mẻm một điều: sau bộ mặt khờ khạo học trò kia là một thế giới có hàng trăm câu hỏi người lớn cần giải đáp, đúng là bọn học trò bây giờ cũng quá quắt lắm….
Qua vài lần thăm viếng rất tình cờ nhưng cũng rất hợp lý của Hải, linh cảm đàn bà không ngừng nhắc nhở nhưng cô Thy chặc lưỡi cam chịu. Mọi chuyện sẽ như một cơn mưa đến bất thần với những kẻ lỡ đường, có sấm sét, có mưa dông, sau cái lạnh thì mọi việc sẽ đi qua… Mỗi ngày lại đến bình thường và kẻ lỡ đường cứ việc bước tới đích của mình.

Trên đường chạy bon bon đến nhà cô Thy, trong đầu tôi đang nhẩm tính một kế hoạch mới chinh phục cô chủ nhiệm kiều diễm của mình, bỗng nghe: “Két!… Két!… Rầm!…” chiếc xe tôi ngã chỏng gọng! Thì ra một cha nội đang xỉn quắt cần câu phóng nhanh qua đường, vừa dựng xe đứng dậy vừa nhìn thằng chả mà mắt tôi muốn nổi đom đóm, định dộng cho thằng chả một cái. Xe không hư nhưng nhìn lại bộ đồ vía đã lấm lem đất cát, tôi thở dài định quay xe về, vậy là đi tong một buổi chiều thứ bảy!
À! Sẵn đây sao mình không chơi “khổ nhục kế” luôn, tôi đúng là thằng chậm tiêu mờ. Dáo dác nhìn quanh, tôi định tìm thằng cha xỉn để cám ơn thằng chả đã dâng một cơ hội ngàn vàng, chẳng thấy đâu, tôi liền hăm hở phóng xe đến nhà cô Thy.
Cô Thy hiện ra với cái áo ngủ màu mỡ gà mỏng, những đường ren lùa thùa xuống vòm ngực căng tròn, chiếc váy che chưa tới đầu gối để lộ đôi chân thon dài. Cô sững sờ nhìn tôi:
- Ủa?! Sao em bị vậy, mình mẩy dơ hết rồi!
Với bộ mặt đau khổ nhất trần đời, tôi kể lại vụ đụng xe của mình. Cô Thy lại nói:
- Sao đang chạy xe mà em không để ý gì hết vậy?
- Em đang mắc để ý cái khác nên em đâu thấy ông xỉn đó đâu.
- Hải để ý cái gì dữ vậy, nói thử cô nghe coi? – Ôi! Suốt mấy bữa qua tôi chỉ đợi mỗi câu hỏi này.
- Em đang để ý cô đó!

Trang: 1 2 3
Tags:

Bài viết cùng chuyên mục:


Tin tức:

 Giới tính  Pháp luật  Xã hội

Thế giới truyện: